Theater of Dreams

Yêu và hơn thế nữa

Thursday, September 29, 2011

SAD

Buồn vì những gì xảy ra vào đêm hôm qua. Tại sao sự việc lại ra nông nỗi thế này? Tại sao mình không thể dằn được tính nóng nảy để nói ra những lời nói xúc phạm đến ng khác? Giờ mình cũng chẳng biết ng kia bị làm thế nào? Cái trial đã xử như thế nào? Thua kiện là thua ra làm sao? Thế án phạt sẽ là gì? Có phải người đó đã nhận án tử hay không? Tại sao chắc ăn đến thế mà vẫn thua? Biết bao nhiêu là câu hỏi mà không có lời giải đáp. Trở về nhà sau 1 ngày dài mệt mỏi, cảm thấy kiệt sức, trống trải, và có 1 nỗi buồn vô hình trong lòng. Có cảm giác như cả thế giới đang xoay chuyển, chẳng còn động lực để phấn đấu, chẳng còn biết đến ngày mai sẽ ra sao? Liệu mọi thứ có trở nên tốt đẹp hơn không hay là mọi chuyện lại trở xấu 1 cách đáng sợ hơn nữa?

Thật sự mình không còn tình cảm day dưa gì với cái thằng đó, hoàn toàn là không. Chuyện đã hơn 3 năm mấy rồi, dù có bị thương nặng đến cỡ nào thì vết sẹo cũng đã lành. Thế tại sao kaasan cứ không tin mình? Mình không hiểu cảm giác của mình nữa, mình cảm thấy mình thật mâu thuẫn. Lúc trước mình cứ gởi tin nhắn để nhờ kaasan tư vấn khi gặp chuyện ngoài ý muốn, nhưng rồi kaasan không trả lời, làm cho mình cảm thấy kaasan đã mãi mãi đi xa, mình có 1 cảm giác mất mát đi 1 thứ gì đó giống như 3 năm về trước, nhưng rồi đùng 1 cái kaasan lại gởi tin nhắn cho mình, mình chưa hết bất ngờ và vui thì mọi chuyện lại chuyển sang một chiều hướng không thể nào cứu vãn được nữa. Cái mà mình làm cho Amy chỉ là 1 cách trả lại sòng phẳng những gì nó làm cho mình khi sn của mình, chỉ đơn giản là như thế thôi, nhưng tại sao kaasan vẫn trách và không tin mình? Chẳng lẽ là con dâu của má rồi thì không được quyền có thời gian riêng với bạn bè, bạn chung lớp hay sao? Vòng tròn quan hệ xã hội vốn dĩ rất lớn, nhưng thật sự mình đã cố gắng tóm gọn nó lại rất rất nhiều. Ngày thường mình không hề đi chơi, chỉ đi học về quanh quẩn ở nhà và hết ngày hết giờ. Chỉ có những dịp đặc biệt mình mới hội tụ với bạn bè, như thế cũng là quá đáng lắm sao? Tại sao lời nói của mình hoàn toàn không có ý và cũng sẽ không bao giờ có ý là chỉ những chỗ thằng kia đi với mình thì mới là tốt và mình sẽ ghi nhớ, nhưng kaasan vẫn cứ hiểu theo chiều hướng khác? Những chỗ Ki dẫn đi mình vẫn nhớ đó thôi chẳng hạn như phở Lệ, quán ốc Lâm, và nhà hàng TVT.

Thật buồn khi nghe những lời nói của má. Má nói mình chỉ xã giao với Ki và Má. Mình hoàn toàn đã coi họ là ng nhà của mình, chứ không phải là xã giao, thế mà nỡ lòng nào má lại nói như vậy? Nếu xã giao thì mình không nhất thiết phải chuyện gì cũng nói cho họ biết? Ngay cả mẹ mình có nhiều điều mình còn chưa nói ra.

Nói tóm lại là buồn và chẳng còn một tí motivation nào cả.

RT

No comments:

Post a Comment