Theater of Dreams

Yêu và hơn thế nữa

Monday, September 26, 2011

Hopeless...

Không biết ng đó đã tới nơi bình an chưa? Và vụ kiện như thế nào? Mình hoàn toàn không biết tin tức gì của ng ta. Thật buồn cười, đã nói là không muốn nhớ tới nữa, nhưng sao trong lòng vẫn bồn chồn lo lắng? Đôi khi chính bản thân mình cũng mâu thuẫn thật. Nếu được nói 1 lời gì đó với anh ấy thì mình sẽ cầu chúc cho anh may mắn thoát khỏi số kiếp lần này. Có lẽ đó là điều duy nhất mà mình làm được cho anh vào lúc này. Đôi lúc cảm thấy như ông Trời đang trêu đùa trên số phận của hai đứa mình: trong lúc đối phương bị hoạn nạn thì 1 trong 2 đứa sẽ không thể nào ở bên cạnh. Đôi lúc mình cảm thấy ông Trời thật bất công. Tại sao cũng đều là con người như nhau nhưng ng này lại phải trải qua nhiều thử thách hơn ng kia? Thật không hiểu nổi. Vẫn vậy, vẫn 1 cảm giác chán nản và tuyệt vọng đeo bám lấy mình không buông tha. Có những lúc vui vì học điểm tốt, vui vì những điều thường nhặt trong cuộc sống hàng ngày, nhưng rồi, nụ cười không nằm mãi trên môi. Cười đó, nhưng chỉ trong một giây phút ngắn ngủi khi câu hỏi về tương lai và nỗi ám ảnh của lỗi lầm trong quá khứ vụt qua, thì nụ cười ấy chợt tắt ngấm. Buồn, hối hận, day dứt, và ăn năn thật nhiều. Những lúc ấy chỉ có 1 ước mong giản dị là giá như, vâng chỉ là giá như thôi, mình có thể quay ngược về quá khứ, nhưng hình như mơ ước vẫn mãi chỉ là ước mơ. Cuộc sống không như máy tính, vĩnh viễn sẽ không bao giờ có nút undo. Những gì đã làm sai thì phải sống với hậu quả của nó, không thể nào có thể undo lại hành động của mình. Điều mình tự trách nhất chính là mình đã vô tình làm liên lụy tới 1 ng vô tội, 1 người mà đáng lẽ ra không nên phải gánh chịu hậu quả vì những lầm lỗi của mình.

Mình buồn, rất buồn, vì những lời nói của ai đó dành cho mình. Đó không phải là lần đầu tiên ng đó dùng những lời lẽ đó với mình. Có lẽ khi không còn đi chung đường với nhau nữa thì chúng ta sẽ tôn trọng nhau hơn chăng? Có lẽ xa nhau sẽ là cách tốt nhất để ng đó không phải bị ám ảnh và dằn vặt về quá khứ của mình nữa. Mình không biết. Mình hoàn toàn không biết. Mình chỉ cảm thấy cuộc sống hiện giờ với mình là vô ý nghĩa. Mình chẳng biết mình cố gắng học để làm gì nữa khi mà tất cả sẽ chỉ là một con số 0. Mình có cảm giác mình chỉ đang đối phó với cuộc sống. Chưa bao giờ mình cảm thấy rằng cuộc sống này nó lại vô vị 1 cách đáng sợ thế này. Làm gì cũng không thành công trong khi đó chuyện không như ý thì dồn dập kéo tới. Khó khăn làm con người ta trở nên trưởng thành. Vấp ngã khiến con người ta cứng cáp. Nhưng, liệu có ai biết được rằng, cứ phải đấu tranh chống lại số phận thế này cũng rất dễ làm con người ta buông xuôi. Chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như lúc này.

Buồn. Không viết nổi nữa.

Rachel Tu

No comments:

Post a Comment