Sống mỗi ngày để yêu em
Em đã xuất hiện khi trong anh trống trải, khô khát và cạn kiệt những ảo vọng về cuộc sống. Những lời nói của em nuôi lại cho anh những hy vọng, khi ảo giác biến thành nỗi đau... Anh thấy mình ngọt ngào dù đôi khi anh tự lừa mình rằng anh chưa yêu em nồng nhiệt. "Em, Anh đây!" cái cách anh gọi em luôn khiến anh dự cảm thấy những điều hạnh phúc. Anh yêu em không bởi những điều lớn lao quá đỗi như từng ảo vọng về tình yêu trước đây. Anh yêu em thật đơn giản, đơn giản như từng yêu cách em gọi anh mỗi lần thấy em gần anh. Đã có những khoảnh khắc trong đời mình, anh tìm cách quên em bằng hình ảnh những con người khác. Họ hiện diện mạnh mẽ, ào ạt và rất thật bên anh, nhưng nguôi ngoai. Rồi đằng sau những đêm mong đợi một điều gì chẳng biết. Anh hiểu rằng em cần cho cuộc sống, cần cho những ước mơ dù nhỏ bé của anh. Dẫu chỉ là một phút thôi thoáng qua trong khoảnh khắc, em có nhớ về anh như anh đã từng hay không. Anh muốn nhớ đến em như nhớ về điều gì đó vương vướng thôi cũng được, dẫu chỉ là thoáng qua. Mỗi ngày cảm thấy em, mỗi ngày nghe em gọi thôi anh cũng thấy hạnh phúc. Dẫu chỉ riêng những điều ấy là có thật. Bên cạnh những giấc mơ về tương lai của chúng ta, anh vẫn thấy mình hạnh phúc, vẫn cảm ơn vì đôi ta đã quen nhau trong đời.
Em!!!! Dẫu anh không tìm thấy hình ảnh của em trong những trang thơ, những cung bậc cảm xúc, nhưng hãy tin rằng "vì em là cuối đường". Anh sẽ sống sao cho mãi mãi sau này, khi nhìn thấy nụ cười em chẳng bao giờ anh thấy nuối tiếc nữa, để những mơ ước không chỉ tồn tại như bong bóng ngày xưa. Anh sẽ giữ em trong tay mình thật chặt, cho ngày hôm nay và cho cả ngàn ngày sau nữa. Dẫu chỉ còn em bên đời mình, anh cũng không hối tiếc, ít nhất mỗi ngày, anh được yêu em, được nghe em gọi những tiếng thân thương của một tình yêu ban sơ như thuở mình mới quen nhau... như ngày ấy. Cảm ơn tình cảm mà em dành cho anh. "Sống ở trên đời cần có một tấm lòng, để giữ lại trong nhau..." BB còn nhớ không, ngày mình gặp nhau là ngày tâm hồn em chùng xuống sau một lần đổ vỡ. Em suy sụp hơn bao giờ hết khi lòng mình mất đi tất cả, mất tình yêu lẫn niềm tin. Thế rồi anh đến bên em như một cơn gió lạ, vực em dậy trong cảm giác mong manh khi chính anh cũng đang gặp sóng gió trong chuyện tình cảm của riêng mình. Ngày đó anh chưa nắm tay em nhưng sức mạnh của anh dành cho em còn hơn thế nữa, anh đã vực được em dậy, kéo em ra khỏi sự yếu đuối và nhu nhược của chính mình. Rồi từ đó, anh đến bên em mỗi ngày để an ủi và sẻ chia những tâm sự. Trời Sài Gòn "chợt mưa, chợt nắng" nhưng không vì thế mà anh không đến bên em mỗi ngày phải không em?? Vì anh luôn trân trọng từng giây từng phút bên cạnh em mỗi khi em quay về bên anh. Và anh nhớ không lầm thì mình đã cùng nhau đi dưới mưa không dưới 10 lần rồi em nhỉ? Anh cũng từng bảo rằng "Anh nghe người ta nói hai người bạn cùng đi với nhau dưới mưa thì sẽ chơi với nhau rất lâu". Em nghe và nở một nụ cười trên môi đầy hy vọng và yên tâm bởi em cảm thấy lòng mình thanh thản và yên bình nhất khi có anh kề bên em. Khi đó anh hay sờ cằm mềm mại của em, em thì nắm tay anh. Khoảng lặng đó anh rất hạnh phúc khi từ nhà em trở về nhà anh. Đến hôm nay anh vẫn còn nhớ như in ngày anh đèo em đi ăn Phá Lấu, Bún riêu, Bún Bò, Phở Lệ, các hàng ốc, rồi đi cafe Đá, Windows. Đó là ngày anh và em kể cho nhau nghe hết về những đau đớn trong chuyện tình của mình. Em cố giữ để không rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa cho kẻ đã gây ra sự tổn thương to lớn trong em. Rồi anh đã nắm tay em và áp lên má mình và khẽ bảo: "Những chuyện đã qua thì không nói nhưng từ nay về sau, có gì em cứ chia sẻ với anh, với những gì có thể làm được cho em, anh sẽ chia sẻ cùng em". Em lặng người đi trong cảm xúc xáo trộn của chính mình. Giờ đây, trên những bước đường tiếp theo của em đã có anh cùng bước, cùng nắm tay em để đi qua bóng tối của cuộc đời, lúc em vui, có anh cùng cười, lúc em khóc, có anh lau dòng nước mắt và sẵn lòng cho em những lời chia sẻ. Vì đó là Anh, chính anh đã đưa em ra khỏi bóng tối đó mà phải ko em, và ko ai khác với cái tên thân thuộc nhất là Ki.
Em biết anh luôn muốn em chia sẻ với anh mọi thứ trong cuộc sống và em thì luôn mang trong mình tính mặc cảm, ngại ngùng khi cảm thấy làm phiền người khác. Nhưng dần dần em đã hiểu ra anh không phải là "người khác" mà anh chính là một phần trong cuộc sống của em, rất thân thuộc, gần gũi và ngược lại em cũng là một phần trong cuộc sống của anh. Tuy rằng em nói thế nhưng anh vẫn thấy em vẫn chưa chia sẽ với anh. Cuộc sống này tràn đầy sóng gió quá, anh và em đều đã trải qua, cầu xin thượng đế ban cho anh và em những tháng ngày còn lại yên ấm và dẫu có sóng gió, anh và em sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nắm tay nhau đón ánh bình mình mỗi sáng, cùng nắm tay nhau ngắm hoàng hôn mỗi chiều và thả hồn cùng trăng sao mỗi tối em nhé. Anh hy vọng ngày đó ko còn xa vời nữa.
No comments:
Post a Comment