Hôm nay viết blog lại. Sẽ viết ngắn thôi, nhưng cố gắng viết mỗi ngày như viết nhật ký vậy. :) Trong entry đầu tiên sau hơn 2 năm, Rachel muốn chia sẻ những suy nghĩ buồn của mình trong thời gian gần đây. Well, it's all about Thanh Tri Vu.
1. Lúc nào vào báo dantri đọc cũng không khỏi xót xa trước những mảnh đời bất hạnh. Tại sao con người ta lại khổ đến thế cơ chứ? Biết là do nghiệp nhưng cũng cảm thấy tội cho họ quá. Ráng lên thôi dù có vất vả đến cỡ nào. Thanh Vu Foundation rồi sẽ thành hiện thực vì đây là ước nguyện của Thanh, của Tommy và của cuộc đời tôi. Thanh Vu Foundation, nhất định, sẽ phần nào đó chia sẻ khó khăn với những mảnh đời bất hạnh trong xã hội. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm cho đưá em xấu số và đó là điều duy nhất tôi có thể làm cho quê hương Vietnam. Khi sống, Thanh tốt với tất cả mọi người, ai cũng quý em. Thậm chí đến lúc mất đi, em cũng đã hiến tặng tất cả nội tạng của mình để cho người khác có được 1 cơ hội sống. Thương và nhớ em, Vũ Trí Thanh ơi. Đã 4 năm rồi nhỉ?
2. Nhìn hình ảnh ba mẹ Toàn Shinoda ngồi thẫn thờ nhìn quan tài bạn ấy sao mình ám ảnh ghê vậy nè? Như mình đã từng ám ảnh về cái chết của Thanh suốt mấy năm trời. Mình không sợ chết vì có sống là phải có chết. Nhưng xin Trời Phật hãy cho mình sống lâu hơn ba mẹ và Tommy vì người ở lại mới là sống không bằng chết. Mình không muốn thấy người thân của mình đau khổ. :(
1. Lúc nào vào báo dantri đọc cũng không khỏi xót xa trước những mảnh đời bất hạnh. Tại sao con người ta lại khổ đến thế cơ chứ? Biết là do nghiệp nhưng cũng cảm thấy tội cho họ quá. Ráng lên thôi dù có vất vả đến cỡ nào. Thanh Vu Foundation rồi sẽ thành hiện thực vì đây là ước nguyện của Thanh, của Tommy và của cuộc đời tôi. Thanh Vu Foundation, nhất định, sẽ phần nào đó chia sẻ khó khăn với những mảnh đời bất hạnh trong xã hội. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm cho đưá em xấu số và đó là điều duy nhất tôi có thể làm cho quê hương Vietnam. Khi sống, Thanh tốt với tất cả mọi người, ai cũng quý em. Thậm chí đến lúc mất đi, em cũng đã hiến tặng tất cả nội tạng của mình để cho người khác có được 1 cơ hội sống. Thương và nhớ em, Vũ Trí Thanh ơi. Đã 4 năm rồi nhỉ?
2. Nhìn hình ảnh ba mẹ Toàn Shinoda ngồi thẫn thờ nhìn quan tài bạn ấy sao mình ám ảnh ghê vậy nè? Như mình đã từng ám ảnh về cái chết của Thanh suốt mấy năm trời. Mình không sợ chết vì có sống là phải có chết. Nhưng xin Trời Phật hãy cho mình sống lâu hơn ba mẹ và Tommy vì người ở lại mới là sống không bằng chết. Mình không muốn thấy người thân của mình đau khổ. :(

No comments:
Post a Comment