Chả hiểu sao tự nhiên 2 hôm nay buồn quá. Có lẽ mình biết nguyên nhân vì sao mình buồn, nhưng thôi, cũng thế thôi. Mỉnh thật sự sợ gây nhau với Ki vì mỗi lần gây nhau Ki luôn dùng những lời lẽ oan nghiệt với mình. Những lúc đó cảm giác tội lỗi bao trùm và tất cả mình muốn làm là muốn kết thúc tất cả, muốn vĩnh viễn biến mất trước mặt Ki để Ki không bao giờ có thể gặp lại mình nữa, nhưng sao mình vẫn làm không được. Để rồi sau những lần gây nhau đó, tuy mình và Ki nói chuyện bt lại, nhưng liệu Ki có biết trong lòng mình buồn lắm không? Trong tương lai sẽ như thế nào? Liệu những lần gây nhau như thế này nữa có xảy ra nữa không? Và sức chịu đựng của mình là tới mức nào? Và còn điều này là mình buồn hơn: Ki không tôn trọng ba má mình. Bt thì thôi mà hễ có chuyện là đem ba má mình ra chửi rủa, mình thật sự ức chế lắm. Mình cũng cảm thấy con ng mình đã không như trước. Nếu lúc trước có ai chửi ba má mình như thế thì không yên với mình rồi, nhưng bây giờ, nhìn Ki chửi như thế mình lại chẳng thể làm gì mà chỉ biết buồn trong lòng. Ki cũng có ba má sinh ra, mình cũng vậy thôi. Cớ sao mỗi lần gây nhau Ki cứ nhắm vào gd mình và nói rằng mình không được giáo dục tốt?? Thật sự đó là tình yêu của Ki hay sao? Yêu nhiều đến nỗi phải chửi bới cả gia đình ng ta thì mới thỏa mãn?
Nói mãi cũng thế thôi, chỉ cảm thấy rằng mình không được vui và càng stress. Ước gì có một ng có thể hiểu mình và mình có thể tâm sự được. Cuối tuần này uống bia thôi, vì chỉ có uống bia mới làm mình say và thôi không nghĩ đến những nỗi buồn này nữa. Ki, Ki có biết B buồn không? Có lẽ là không...
RT
No comments:
Post a Comment