Theater of Dreams

Yêu và hơn thế nữa

Monday, August 15, 2011

Sống

Có những lúc cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng. Có những lúc thầm trách ông Trời sao bất công: người sống tốt thì gặp vô vàn những bất hạnh, còn kẻ sống không tốt thì lại gặp nhiều may mắn trong cuộc đời. Lắm lúc gặp nhiều điều rủi ro, không biết làm gì để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống thì chỉ biết ngửa mặt lên trời, hét to lên 1 câu: "Ông Trời, tại sao lại là tôi?" Buồn thì trách, thì hờn, thì giận ông Trời thế thôi, nhưng khi bình tâm suy nghĩ lại thì chỉ có thể tự hỏi ta một câu: "Tại sao không phải là mình cơ chứ?" Có lẽ không phải chỉ duy nhất một mình ta mới ngửa mặt lên trời thầm trách đấng tối cao ăn ờ sao bất công; mà biết đâu, ở một nơi nào đó trên Trái Đất, cùng một thời điểm, hàng trăm hàng ngàn hàng triệu con người khác cũng đều có hành động tương tự như ta. Sống nhiều, để ta thấy được rằng: phàm, đã là con người, thì khó tránh khỏi hỉ nộ ái ố. Nói như vậy không phải để chứng tỏ rằng ta hiểu chân lý của cuộc sống; hay nói như vậy không phải để khẳng định rằng ta sắp đi vào Niết Bàn của cõi Phật. Mà nói như vậy là để tự tạo ra một động lực sống, giúp ta đi hết quãng đường chông gai còn lại để hoàn thành một kiếp trần tục đầy gian truân và thử thách.

Hôm nay ta buồn. Hôm nay ta cũng đã tự ngước mặt lên trời và thầm trách đấng tối cao. Mà không chỉ riêng hôm nay, mà hôm qua và hôm qua của ngày hôm qua nữa ta cũng đã làm y chang như thế. Ta trách ông Trời sao đối xử với ta tàn nhẫn trong khi ta chẳng làm nên tội nên tình gì cả. Nhưng rồi, trách mãi cũng chẳng cứu vãn được "việc đã rồi" ; ta cũng rồi phải bình tâm lại, suy nghĩ thấu đáo tất cả những việc đã xảy ra; lúc ấy, ta chợt ngẩn ngơ và tự nói với mình: "Tất cả mọi việc, dù tốt hay xấu, cũng là do một tay ta làm cho nó phải xảy ra. Hoàn cảnh này xô đẩy, người này người kia tác động, tất cả trờ thành một cái nguyên do đưa đẩy ta đến tình cảnh của ngày hôm nay. Âu cũng là do ta tất cả. Sao ta lại có thể trách ông Trời tàn nhẫn? Có chăng là chính bản thân ta đang tàn nhẫn với chính ta?"

Sống, không phải chỉ để biết hôm nay, mà sống là phải biết đến mai sau và mai sau nữa. Sống, không phải chỉ là để hưởng thụ, mà sống còn là để nằm gai và nếm mật. Sống, không phải chỉ biết riêng bản thân ta, mà sống là còn phải nghĩ đến mọi người xung quanh. Nghĩ thì dễ, nhưng làm sao luôn luôn khó. Âu đó cũng là đời.

Hôm nay ta buồn. Buồn vì nhiều lý do, nhất ngôn nan tận. Thôi thì ta chỉ biết hôm nay ta buồn mà thôi. Vậy thì âu cũng đã đủ.

RV

No comments:

Post a Comment